Đêm Đỗ Kinh – chương cuối 16.3


Chương 16.3

 

Hôm sau tỉnh dậy, tuyết đã ngừng rơi.

 

Vô Song nằm trong ghế dựa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, chỉ để hở ra khuôn mặt. Sau tuyết rơi, ánh nắng xuyên qua chiếu lên mặt hắn, lộ ra gương mặt trắng nõn như tuyết, mỹ lệ đến mức làm người khác sợ hãi, sợ vẻ đẹp đó không có thực mà sẽ tan rã bất cứ lúc nào.

 

Đỗ Lương Dạ đứng dậy đi qua, thấy hàng mi hắn không ngừng rung động.

 

Hắn vươn tay cầm lấy tay nàng: ‘Không có tin gì sao?”

 

Đỗ Lương Dạ không trả lời, chỉ hừ một tiếng.

 

“Ngày ấy ở Mãnh Trì, ta nên ngăn hắn lại…”

 

“Ngươi không cản huynh ấy được. Ta vốn tưởng rằng chỉ cần giết Khúc Lan, không ai ép buộc huynh ấy được nữa, huynh ấy có tự do rồi. Sau đó ta mới hiểu, Khúc Lan chết, huynh ấy càng không có đường lui…”

 

“Là sai lầm của ta, ta giết Khúc lão gia tử.”

 

“Thật sao? Ta đây phải cảm tạ ngươi, nếu huynh ấy không chết, ta sẽ không thể ngồi ở đây mà nói chuyện với ngươi.” Đỗ Lương Dạ cười nhạt nói.

 

Vô Song trầm mặc không nói, hình như có vẻ xấu hổ.

 

Đỗ Lương Dạ lạnh lùng cười, nói: “Thôi bỏ đi. Nếu như ngươi có lương tâm, lợn mẹ còn biết leo cây.”

 

“Ta thật xấu xa như vậy sao?”

 

“Ngươi còn tệ hơn nữa.”

 

Trầm mặc một chút, Vô Song bỗng nhiên than thở: “Có lẽ vậy. Ta không muốn nhìn thấy các ngươi ở bên nhau. Ta chỉ nghĩ đến việc các ngươi ở bên nhau, ta rất khó chịu, rất tức giận.”

 

“Haizz, hóa ra là ngươi có tình cảm với Mộ Dung Thu Thủy a?”

 

Vẻ mặt Vô Song biến đổi, nhìn nhanh nàng một cái, trong mắt như có điện, một lát, mới nói: “Có một việc, nói thì có chút mất mặt, nhưng ta vẫn không thể bỏ được…”

 

Dĩ nhiên hắn thực sự hơi đỏ mặt.

 

Đỗ Lương Dạ hiếm khi thấy lạ như vậy, cười nói: “Trên đời này có chuyện gì mà khiến ngươi mất mặt được?”

 

Vô Song không để ý tới sự châm biếm của nàng, thở dài nói: “Vào một đêm mùa đông năm năm trước. đêm khuya, ba chúng ta uống say rồi cùng đến đền Bạch Mã để ngắm mai. Chẳng hiểu sao ta lại ngủ mất, lúc tỉnh lại không thấy hai ngươi đâu…”

 

Lần này thì Đỗ Lương Dạ đỏ mặt.

 

Vô Song không nhìn nàng, mà nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, tiếp tục nói: “Lúc đó ta rất sợ, lại lo lắng các ngươi gặp chuyện không may, liền tìm hai vòng ở bên ngoài đền Bạch mã cũng không thấy các ngươi. Ta lập tức về nhà sai người đi tìm các ngươi, chỉ thiếu nước lật tung thành Lạc Dương lên để tìm các ngươi thôi. Cho tận đến lúc buổi chiều hai ngươi mới xuất hiện, bình yên vô sự. Các ngươi lúc đó có nghĩ tới cảm nhận của ta là gì không?”

 

“Thì là gì?”

 

“Khẩu khí ngươi như này là sao?” Hắn bỗng nhiên trừng mắt, la lên: “Chuyện này đã khiến ta phiền muộn hai năm liền.”

 

“Vì sao?”

 

“Các ngươi sao lại để lại một đứa trẻ lại trong nơi hoang vu mà chạy đi vui vẻ cùng nhau? Lẽ nào các ngươi cho rằng ta không sợ?”

 

“Đứa trẻ? Ngươi lúc đó mười lăm tuổi rồi.” Đỗ Lương Dạ cảm thấy ngạc nhiên, nói: “Hơn nữa, võ nghệ của ngươi cao cường, là Các chủ của Thiên hạ vô song các, ai có thể làm gì ngươi?”

 

“Cho nên các ngươi mới yên tâm ư?” Hắn cười nhạt, nghiến răng nói: “Võ công của hai ngươi cũng không kém, tuổi cũng không còn nhỏ, sao ta lại rất lo lắng cho các ngươi, phái người đi tìm các ngươi khắp nơi?”

 

Đỗ Lương Dạ cụp mắt xuống không nói gì.

 

Tâm trạng của Vô Song bỗng nhiên kích động, kêu lên: “Ta vẫn luôn cho rằng ba người chúng ta luôn ở bên nhau, nhưng các ngươi lại bỏ mặc ta. Đừng phủ nhận! Đêm đó, các ngươi trăm phương ngàn kế muốn bỏ mặc ta, ngươi nghĩ rằng ta không biết ư? Các ngươi sao có thể làm vậy? Ngươi có biết lúc đó ta đau lòng biết bao nhiêu không? Rõ ràng ta quen biết ngươi trước, vì sao ngươi hết lần này đến lần khác đối xử với hắn tốt hơn? Ta đối xử với ngươi tốt như vậy, thế còn ngươi thì sao? Ngươi vẫn lừa dối ta, chưa từng nói một câu là thật lòng, là ngươi không có lương tâm trước…”

 

Hắn mở to mắt, trong đôi mắt trong sáng đó dần dần tràn ngập nước mắt, muốn trào ra nhưng hắn cố chịu đựng, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên, nhìn vô cùng uất ức, vô cung thương tâm. Nhưng sự thực thì, trên giang hồ không tìm ra kẻ nào mạnh hơn so với hắn.

 

Đỗ Lương Dạ hoàn toàn tin tưởng, nước mắt lần này của hắn là thật lòng, trong lòng nàng mềm đi, lại thấy mắt hắn loang loáng nước, càng khiến cho dung nhan hắn mỹ lệ, nàng không khỏi muốn nhìn thật lâu.

 

Vô Song nói xong thì trong lòng lại hối hận, định nói vài câu nhẹ nhàng với nàng để đỡ ngại ngùng, nào ngờ thấy nàng nhìn mình chăm chú, đôi môi mọng đỏ hé mở lộ ra hàm răng trắng muốt mà cả nửa ngày không thốt ra được một câu, hắn thẹn quá hóa giận, buông tay nàng ra, xoay người đi nặng nề nhắm mắt lại.

 

Đỗ Lương Dạ ngó đầu sang nhìn, thấy mũi hắn thẳng tắp, hàng mi vẫn dính nước mắt càng đẹp đẽ, lập tức lòng của nàng vỡ vụn, bỗng nhiên ý thức được rằng năm đó xác thực là họ đã quá đáng, bọn họ chỉ chăm chăm tìm không gian riêng tư, chưa từng để tâm đến cảm nhận của Vô Song, biết rõ hắn tính trời sinh hiếu động ham chơi, nhưng lại vẫn bỏ mặc hắn một mình, khiến cho hắn có cảm giác bị cô lập, thất vọng. Hơn nữa, lúc đó hắn mới mười lăm tuổi, lại là quân chủ thường ngày được mọi người bao bọc trong lòng bàn tay, chưa từng chịu qua sự thờ ơ lạnh nhạt bao giờ. Khó trách hắn vẫn canh cánh chuyện này trong lòng.

 

Nghĩ vậy,nàng dịu dàng nói: “Được rồi được rồi, ta xin lỗi ngươi, ta nhận lỗi với ngươi, ngươi đại nhân đại lượng không chấp với tiểu nhân như ta, đừng tức giận nữa…”

 

Đỗ Lương Dạ nói nửa ngày cũng không thấy Vô Song động tĩnh gì, nàng liền đứng lên nói: ‘Được rồi, ngươi muốn tức giận thì cứ đi mà tức giận, chờ ta ăn cơm no rồi sẽ quay lại với ngươi.” Nói xong nàng đi.

 

“Này!” Vô Song nghe vậy quay người lại goi.

 

Đỗ Lương Dạ xoay người lại, tựa trên cánh cửa cười nửa miệng nhìn mỹ thiếu niên tuấn tú vô song đang nằm trong chăn, mái tóc dài mượt rũ xuống, làm hé ra gương mặt sáng như ngọc, hai mắt u oán nhìn nàng, gắt gỏng: “Ta cũng đói bụng.”

 

Nàng nhướng mày: “Vậy thì nhanh lên một chút. Còn phải tới Tây Giang Nguyệt rửa mặt, chải đầu, đừng lề mề nữa.”

 

Vô Song lầm bầm mấy câu, phất tay áo đi xuống lầu.

 

Bên ngoài tuyết trắng xóa đập vào mắt, toàn bộ đều là một màu trắng. Nét mặt Vô Song không chút nào vui vẻ, mà có sự chán ngắt. Biểu hiện của hắn lại trở thành một người khác, có một khí thế không thể diễn tả, khiến cho Đỗ Lương Dạ cũng không dám lộ sự vui vẻ ra ngoài. Tuy rằng sáng sớm nàng đã thấy tính hai mặt của Vô Song, nhưng vẫn cảm thấy kỳ lạ khó hiểu, nàng hoàn toàn không có cách nào vừa đem thiếu niên nước mắt như mưa kia và bá chủ giang hồ ngay trước mắt này có liên quan đến nhau.

 

Sau khi rửa mặt chải đầu xong, hắn không vội đi ăn mà đứng ở chấn song cửa sổ Tây Giang Nguyệt đờ ra. Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên phát hiện, hắn dường như rất thích đứng ở bên cửa sổ này. Hắn không nói là đi ăn, nàng liền cùng đứng bên cạnh. Hai người im lặng một lúc lâu. Vô Song bỗng nhiên thở dài, thì thầm: “Cả đời này chuyện ta hối hận, là không nên quá lệ thuộc, cái gì mà vui chơi đạp tuyết tầm mai chứ. Thực sự là tự tạo nghiệt không thể sống.”

 

Đỗ Lương Dạ ngẩn ra, sau đó hiểu, là hắn muốn ám chỉ đêm đó tại đền Bạch mã, nàng không nói gì thêm cả, chỉ suy nghẫm ý tứ trong lời nói của hắn, bỗng nhiên như sấm nổ bên tai, chỉ cảm thấy trong lòng có hàng ngàn luồng khí xoay chuyển, cảm giác vô cùng xúc động.

 

Hắn xoay người lại, cười nói: “Đi ăn thôi.”

Đêm Đỗ Kinh – Chương cuối 16.2


Chương 16.2

 

“Ta đã nói rồi, bất kể xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ ở bên ngươi.” Vô Song hái một bông hoa hải đường xuống, xoay người lại, mỉm cười bổ sung thêm một câu:”Hơn nữa, ta không thu bạc của ngươi.”

 

Đỗ Lương Dạ nhếch miệng cười, nói: “Vậy ngươi muốn gì ở ta?”

 

Vô Song cười hì hì, hài hước nói: “Ví dụ như lấy thân báo đáp, ta cũng không ngại…”

 

“Hình như đó không phải là phong cách của  ngươi ,Thiên hạ Vô Song…”

 

“Ta thì có phong cách gì?”

 

“Phong cách của ngươi…” Đỗ Lương Dạ suy nghĩ một chút, bĩu môi nói: “Ngươi không có phong cách.”

 

Vô Song phá lên cười.

 

Đỗ Lương Dạ mặc một chiếc áo choàng màu xanh, cả người như không xương dựa vào thân cây hoa mai, hai mắt nhìn lên trời: “Được rồi, nếu như ngươi thực sự muốn giúp ta, vậy thay ta làm tìm ba người…”

 

“Là những ai?”

 

“Mộ Dung Thu Thủy, Ôn Lương Tương và Đoan Mộc Du Long.”

 

“Nhóm người Mộ Dung Thu Thủy? Ngươi thật không bỏ được…”

 

“Hắn không chết, thì ta phải chết, ngươi nói xem ta có bỏ được không?”

 

Vô Song lại phá lên cười, bóp nát đóa hoa hải đường trong tay, biểu hiện này như sống không thể thoát hoặc làm một độc thủ: “Ta nói thật cho ngươi biết, bọn họ tất cả đều đã chết.”

 

“Chết như thế nào?” Đỗ Lương Dạ nheo mắt lại, thái độ nghi ngờ.

 

“Thủ thi hóa cốt của Đường môn, thi thể của bọn họ toàn bộ đều tan biến, Thanh binh đương nhiên không tìm được thi thể.”

 

Đỗ Lương Dạ biết hắn tuyệt sẽ không nói thật, hừ một tiếng: “Ta không tin, khẳng định là ngươi đã giở trò gì rồi.”

 

“Lúc này đây ngươi thực sự đánh giá ta quá cao, ta chỉ biết tự bảo vệ mình, thiếu chút nữa cũng thành bia đỡ đạn rồi, ta nói Tiểu Dạ này, ngươi cũng quá nhẫn tâm, chôn thuốc nổ còn chưa đủ, lại còn dùng cả đại pháo nữa, nhưng phải công nhận, lần đầu tiên ta được mở mang bởi sự uy lực hồng di đại pháo…” Hắn thấy Đỗ Lương Dạ sắp đi qua hoa viện, vội vã kêu lên: “Tiểu Dạ, bên ngoài rất nguy hiểm, ngươi không nên chạy loạn…”

 

Không cần hắn nhắc nhở, Đỗ Lương Dạ cũng biết bên ngoài có nguy hiểm.

 

Bọn họ tử Mãnh Trì quay về Lạc Dương tuy chỉ mất ba ngày mà đã bị người ta ám sát tròn mười bảy lần, cuối cùng khiến cho Vô Song phải lấy ra lệnh bài Tây Giang Nguyệt chủ mới có được mấy ngày yên tĩnh. Nhưng, Đỗ Lương Dạ có một dự cảm mơ hồ.

 

Loại yên tĩnh này, tuyệt đối không thể duy trì được lâu!

 

Quả nhiên, qua vài ngày, Đại tổng binh ở Sơn Tây Khương Tương Yết nổi loạn, ông ta còn được Lý Định Quốc bằng lòng hưởng ứng tích cực, dẫn đến một loạt kết cục thảm hại ở khu vực phía Nam của Thanh triều, và để lại hậu quả là cuối cùng toàn bộ bùng lên, trong lúc nhất thời khắp cả nước các thế lực phản Thanh phục minh đều nổi dậy, mạnh mẽ như vũ bão. Nhiếp chính vương Đã Nhĩ Cổn cũng phải hai lần xuất chinh.

 

Trận này giằng co hơn một năm.

 

Có người nói ngày mà thành Đại đồng bị công pháp, Thanh binh tiến hành một cuộc tàn sát quy mô đối với người dân trong thành, thực thi chính sách tiêu diệt triệt để, cực kỳ tàn ác.

 

Trong một năm đó, Đỗ Lương Dạ trước sau ba lần rời khỏi Lạc Dương, mỗi lần trở về đều rầu rĩ. Mặc dù nàng chưa bao giờ nói mình gặp phải cảnh ngộ gì, nhưng Vô Song làm sao không biết là nàng tìm tung tích của Mộ Dung Thu Thủy. Nàng chỉ cần một bước ra khỏi đại môn của Tây Giang Nguyệt, thì có vô số sát thủ đang chờ đợi nàng. Làm tay sai của người Mãn, kẻ phản bội của Vương gia, khắp nơi đều truy sát nàng, thật khó tưởng tượng nàng làm cách nào mà sống sót được.

 

Càng khó hiểu chính là, lần này trở về nàng không có chút thương tích gì.

 

Mùa đông năm nay tới sớm, khí hậu cả ngày rất lạnh, mấy ngày liên tục u ám, cũng không có tuyết rơi, chỉ có một dải mây đen u ám trũng xuống, giống như sắp chụp xuống đầu làm người khác cảm thấy một sự bức bối vô hình. Chạng vạng hôm đó nàng vừa mới trở về, bầu trời hoa tuyết bay, đầu tiên là rơi rất ít, sau đó thì rơi nhiều như lông vũ, đúng là tuyết rơi nhiều hiếm thấy.

 

Trong một đêm tuyết như thế, Đỗ Lương Dạ nằm cô đơn trên lầu các Túy hoa âm, nhìn chiếc nơ đồng tâm đỏ buông xuống rèm, nhớ tới đêm thất tịch của nhiều năm trước.

 

“Ngươi xem, các cô nương đều có kết đồng tâm, không bằng ta cũng tặng ngươi một cái được không?”

 

“Ngươi hỏi như vậy có ích gì? Chí ít là ngươi mua về trước rồi hãy thể hiện thành ý chứ.”

 

“Nhỡ ta mua về rồi, ngươi lại không nhận thì làm sao?”

 

“Đó là việc của ta…”

 

“Nhưng lại liên quan đến bạc của ta.”

 

“Vậy thì ngươi và bạc của ngươi đi dạo phố đi.”

 

“Thật ra ngươi chỉ cần nói một câu “muốn” là được.”

 

“Hừ! Ngươi khinh thường bạc của ta sao?”

 

“Vậy thì ngươi muốn hay không muốn…”

 

“Ta có muốn hay không thì liên quan gì đến ngươi.”

 

“Bởi vì ta muốn tặng người một thứ.”

 

“Được, ta cũng có một thứ tặng ngươi.”

 

“Ô! Chừng nào thì ngươi mới mua?”

 

“Việc này…Ngươi không cần phải xen vào.”

 

“Không phải là mượn gió bẻ măng đấy chứ? Sao ngươi có thể…”

 

“ngươi có muốn hay không? Nếu không muốn thì trả lại cho ông chủ.”

 

“Vậy thì trả lại cho ông chủ.”

 

“Ngươi dám…”

 

“Thì vẫn còn tiền…”

 

“Có cần thiết đến vậy không?”

 

“Rất cần thiết.”

 

Cho đến ngày hôm nay, nàng nhớ đó là một đêm rất lạnh, ánh trăng rất sáng, Mộ Dung Thu Thủy nhìn nàng, nét mặt thanh thản. Trong mắt hắn như ẩn chứa hai ngọn lửa sáng rực đủ để đốt cháy tất cả mọi thứ trên đời, sự lạnh lùng và cứng rắn của nàng lập tức bị tan chảy, trở nên mềm mại xao động như làn nước.

 

Năm đó Mộ Dung Thu Thủy hay nằm trên chiếc giường này, có chiếc đồng tâm làm bạn ngủ đúng không?  Hắn cũng từng nhìn vật nhớ người như nàng đúng không? Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lến bóng người hắn? Trên mặt hắn tràn ngập sự vui sướng và ngốc nghếch, tâm tình của hắn lúc đó thế nào?

 

Đỗ Lương Dạ khẽ nhoẻn cười, đôi mắt dần dần ươn ướt. Nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tứ chi đau đớn rã rời, toàn bộ khí lực tựa như chỉ đủ để duy trì hô hấp mỏng manh. Nàng tuyệt vọng nhớ tới bầu trời nhiều năm trước, xanh thẳm và trong trẻo, những đám mây trắng trôi lơ lửng như hạc vũ, rất nhiều rất nhiều ánh nắng xuyên thấu quan tầng mây, xuyên qua lá cây dầy đậm, chiếu lên trên người họ, ánh mắt thiếu niên trong suốt lướt qua mây khói phù hoa trần thế, trải qua thiên kiếp mà không thay đổi

 

Đêm Đỗ Kinh – Chương 15.2


Chương 15.2

Mặt trời đã lặn, những trên bầu trời vẫn sáng mờ mờ, trên đường phố bên ngoài không ồn ào bằng khách điếm, thị trần hẻo lánh, người đi đường ít. Khúc Lan vừa đuổi theo ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một bóng người lờ mờ ở góc đường phía Tây.

Ông ta đuổi theo một khoảng cách, lại có chút không thích hợp. Khinh công của đối phương rất cao cả đời ông ta chưa từng gặp, nhưng lại cố ý dẫn dụ ông ta đuổi theo, lúc ẩn lúc hiện. Trong lòng ông ta vô cùng băn khoăn, chưa biết phải làm gì, lúc đuổi theo người đó vào một ngõ nhỏ, chợt thấy bóng dáng đó ẩn vào sau một bức tường. Ông ta cố chịu đau ở bắp đùi, nhún người bay lên lăng không vượt qua nhanh chóng ngăn người kia lại, đến lúc xoay người thấy rõ gương mặt của người đó, đầu tiên là ông ta sửng sốt, sau đó thì nổi trận lôi đình.

Người này đương nhiên là Đỗ Lương Dạ.

Nàng thấy Khúc Lan dường như cũng có chút kinh ngạc, nhưng lập tức bật cười: “Khúc lão gia tử, thân thủ của ngươi thật nhanh nhẹn, nhanh như vậy mà đã tìm tới.”

Khúc Lan lạnh lùng cười, nói: “Cái này gọi là thiên đường có đường ngươi không đi, lại lao đầu vào cửa địa ngục. Xú nha đầu, lúc này đây, ta xem ngươi còn kiêu ngạo đến đâu?”

Đỗ Lương Dạ chẳng chút để ý vẫn tươi cười, nói: “Khúc lão gia tử còn chưa ăn cơm chiều mà, vậy thì đừng phí thời gian nữa, động thủ đi!”

Nàng còn chưa dứt lời, phong đao đã tới liền vội vàng giơ kiếm lên đỡ, chỉ nghe một tiếng ngân vang, võ kiếm khảm ngọc trai rơi xuống đất, lại lập tức nghe âm thanh vang lên, kiếm phong và đao phong đã chạm nhau, nhanh chóng lui trở lại.

Đỗ Lương Dạ lui xuống mấy bước, cánh tay phải hơi tê dại, trong lòng biết không phải là đối thủ của ông ta, nhưng vết thương ở chân ông ta chưa lành, cử động không thuận tiện, trước tiên chỉ có sử dụng khinh công mềm mại linh hoạt để đấu lại một trận với ông ta. Nàng tâm ý nhất minh, lập tức chạy về phía Tây, Khúc Lan đuổi theo sát. Hai người một chạy một đuổi, triển khai khinh công từ nóc nhà xẹt qua, rất nhanh tuyệt luân. Nếu như ai đó ở trong sân ngẩng đầu lên bắt gặp, chắc chắn người đó sẽ cho rằng đó là hai bóng chim vừa bay qua.

Đây là buổi chiều trước khi tối hẳn, cuối cùng một tia sáng cũng bị bóng đêm nuốt hết, xa xa trên bầu trời những ngôi sao tỏa ánh sáng yếu ớt mờ ảo như đôi mắt mệt mỏi muốn ngủ.

Vết thương trên đùi làm tốc độ khinh công của Khúc Lan giảm hẳn, mắt thấy Đỗ Lương Dạ lao nhanh như gió giống như con thỏ linh hoạt, dưới cơn thịnh nộ liền đưa tay ra chém phong đao vào sau lưng nàng. Đỗ Lương Dạ nghe tiếng động vội vàng cúi thấp người xuống, trượt xuống ẩn nấp vào một góc căn nhà. Lực đao mạnh mẽ kinh người, chém vào mái hiên một hộ nhân gia, làm mái ngói vỡ rơi xuống từng tảng lớn.

Trong phòng đang yên tĩnh lập tức có tiếng mắng chửi lanh lảnh vang lên.

Đỗ Lương Dạ như con rắn nép sát vào vách tường không một tiếng động, nín hơi, vểnh tai lên nghe mọi âm thanh xung quanh. Có tiếng bước chân đến gần, từng bước, rõ ràng mà cẩn trọng. Chóp mũi nàng lấm tấm mồ hôi, nàng nhẹ nhàng giơ thanh kiếm lên. Tiếng bước chân bỗng nhiên dừng lại, yên lặng chốc lát, dường như lại đi theo hướng khác.

Nàng khẽ nhướng mày liếc nhìn thoáng xuống mặt đất lờ mờ lộn ngược, lập tức như hụt hơi, cả người giật mình như con thằn lằn vội vàng lùi sát lại, bức tường dưới chân ầm ầm vang dội rồi đổ sụp xuống, bụi bắn lên cao.

Một ánh đao sắc bén từ trong đám bụi phóng lên cao. Nó giống như một ánh chớp chèn lên chém vào giữa không trung về phía Đỗ Lương Dạ, kèm theo đó là tiếng của Khúc Lan: “Ngươi đừng mơ tưởng chạy trốn!”

Đỗ Lương Dạ không quay đầu lại cũng biết uy lực của phong đao, vội vàng quay kiếm về đỡ, đao kiếm chạm nhau tóe lửa chói mắt, cánh tay phải của nàng tê dại, bảo kiếm tuột khỏi tay, cả người bay ngược ra ngoài bắn vào vách tường, một vị tanh tanh ở trong cổ họng, vai trái đau đớn đến tận xương cốt. Nhưng nàng cắn răng không kêu một tiếng, vừa rơi xuống đất liền đưa tay tháo khuyên tai bên trái xuống, chiếc khuyên tai màu xanh nhạt có hình dạng như giọt nước.

Khúc Lan một lòng phải giết Đỗ Lương Dạ, mặc cho vết thương trên bắp đùi vỡ tung, cả người đột ngột từ mặt đất bay lên, tiếng đao soàn soạt, giống như tiếng gào thét của không khí bị cắt vỡ. Mắt thấy ánh đao sắp chạm vào yết hầu của nàng, đột nhiên một luồng sáng u ám đánh thẳng vào phong đao nghe “keng” một tiếng giòn vang, âm thanh rất khẽ, rất êm tai.

Một làm khói xanh nhạt tỏa ra trước mắt ông ta, giống như pháo hoa mỹ lệ. Cùng lúc đó, ông ta cảm giác có một luồng giá lạnh xẹt qua yết hầu, giống như một cơn gió mát, hoặc nhẹ như con chuồn chuồn hôn môi, nhanh không gì sánh được, mềm mại không gì sánh được.

Ông ta hoảng hốt ngửi được một mùi thơm, nhẹ nhàng mà lâu bền, tiêu hồn thực cốt.

Chuyện cũ bỗng như tia chớp quay ngược lại hiện lên trong đầu ông ta. Ông ta mở to hai mắt, thấy mình ngựa chiến lưỡi mác, dồn dập, giống như một khúc nhạc không lời, êm dịu như nước, cuồn cuộn chảy tới, không thể quay đầu lại được nữa.

Đỗ Lương Dạ bắn ra ám khí đồng thời bỏ chạy khỏi đó, vết thương trên vai trái nàng bật ra, máu thấm nhòe giống như một đóa sơn trà diễm lệ. Nàng chạy được một đoạn liền đi chậm lại, âm thầm vận khí điều tức.

Lúc này khoảng chừng giờ tuất, ánh trăng mờ mờ, bóng đêm thảm đạm, như giấu đi luồng sát khí một chút cũng không có. Mọi thứ âm thanh như bình thường, mơ hồ có cơn gió lạ thổi qua bầu trời đêm.

Đỗ Lương Dạ cảnh giác ngừng lại, sau một lát suy tư, nàng bỗng nhiên quay trở lại, bóng dáng vội vàng như ánh sáng, xẹt qua trên mái hiên trong yên lặng.

Chiếc khuyên tai màu xanh nhạt của nàng đu đưa không dứt, giống như giọt nước mắt ướt át.

Trong bóng đêm, cả người Khúc Lan ngửa ra sau, quỳ xuống đất, hình thành một tư thế quỷ dị, trên cổ có một vết thương rất nhỏ, vết máu từ huyết quản phun ra rất mạnh, bắn sang hai bên chảy thành một đường, dần dần ngưng tụ lại. Hai mắt ông ta mở to như thấy điều gì lạ lùng.

Hai mắt của Đỗ lương Dạ còn mở to hơn so với ông ta.

Nàng cảm giác như trong lồng ngực mình có vật gì đè nặng xuống làm nàng khó thở. Yên lặng một lúc, nàng cúi xuống nhặt thanh kiếm lên, liền thấy Mộ Dung Thu Thủy trong trang phục hắc y đứng đó.

Trước nay hắn rất hay mặc màu sáng rực rỡ, rất ít khi mặc màu đen, thực ra màu đen cũng rất có khí thế, khí chất của hắn mặc gì cũng nhìn đều đẹp, cho dù hắn không mặc gì cũng rất đẹp…Thật chết tiệt, lúc này rồi nàng còn có tâm tình nghĩ vấn đề này?

Nàng kiềm chế ý nghĩ của mình, từ từ khép mắt xuống, một lần nữa chăm chú nhìn vào mặt Mộ Dung Thu Thủy. Hắn thực sự rất đẹp, lông mày rậm tuấn mục, phong thần tuyệt tú, nhưng đôi mắt hắn rất lạnh, bên trong như có một lớp sương mờ, giống như là hàn đàm.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, hắn hỏi: “Muội giết hắn?”

Đỗ Lương Dạ mỉm cười, gật đầu: “Đúng vậy.”

Nét mặt hắn vô tình, trầm mặc chốc lát mới chậm rãi nói: “Ta đã từng vô số lần tự hỏi mình, nếu như xảy ra chuyện giống như hôm nay, ta sẽ làm như thế nào? Hiện giờ sự việc thực sự đã xảy ra…Haizz, muội biết không, cảm giác này thật giống như luôn luôn có người cầm kiếm treo trên đỉnh đầu mình, thanh kiếm đó có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, ngươi ngày đêm lo lắng, chờ đợi, bỗng nhiên có một ngày, nó thực sự rơi xuống…”

Hắn dừng lại, dường như là cân nhắc tìm từ, nhưng lại không nói gì nữa, Đỗ Lương Dạ hiểu ý của hắn, nàng biết đó là một loại cảm giác như trút được gánh nặng, mặc dù nghe tựa hồ như không có đạo đức, nhưng xác thực là như vậy.

Hắn cười khổ: ‘Lương Dạ, sao chúng ta lại đi tới ngày hôm nay?”

Đỗ Lương Dạ nghẹn ngào không biết nói gì, trong đôi mắt đen thẳm ầng ậc nước mắt.

Mộ Dung Thu Thủy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thâm thúy. Một lúc lâu, dường như tự than nói với bản thân: “Nếu như có thể, ta nguyện để cho người khác quyết định sinh tử, còn ta chỉ làm một thanh kiếm, một thanh đao, là một binh khí lãnh duệ vô tình.”

Giọng điệu của hắn hờ hững thẫn thờ, vẻ mặt cực kỳ xa xăm. Ánh mắt hắn tựa như mùa đông khắc nghiệt rủ tuyết rơi xuống dưới mái hiên, trong suốt, làm người khác nhớ tới một câu chuyện xưa tịch mịch thê lương.

Đỗ Lương Dạ nước mắt ngập mi, cười khổ nói: “Muội chính là một thanh kiếm, một thanh đao như thế. Vậy mà lại không thể lãnh huyết vô tình đối với huynh, trên đời này không ai có thể làm được, không ai!”

Mộ Dung Thu Thủy lặng im, bỗng nhiên cười nói: “Vậy hãy làm cho ta quên đi giang hồ, quên đi giang hồ, cũng là quên đi bản thân ta.”

Hắn nói xong quay đầu lại, dừng ở đôi mắt Đỗ Lương Dạ. Đó là một đôi mắt phượng dài, sóng mắt long lanh có thần vận, siêu phàm thoát tục. Hắn lẳng lặng nhìn hồi lâu, mới xoay người đi, nói: “Muội đi đi.”

“Nếu như muội không đi?” Đỗ Lương Dạ trầm mặc một chút, hỏi.

“Ta sợ là ta không thể khống chế mà giết muội.”

“Vậy thì muội đi.”

Nàng cười nói, quả thực là xoay người đi về hướng ngược lại, không hề quay đầu.

Lúc này Đỗ Lương Dạ hoàn toàn không ngờ, đó là lần gặp mặt cuối cùng trong kiếp này của nàng và Mộ Dung Thu Thủy, hai người họ không được nói những lời yêu thương với nhau, thậm chí một lời cáo biệt cũng không có, không có ôm nhau hoặc hôn nhau, cứ như vậy mà ly biệt trong bóng đêm mênh mông tại trấn nhỏ cô tịch. Tiễn biệt nàng lúc đó, chỉ có làn gió nhẹ cuối mùa thu cùng với ba tiếng chim kêu lạnh lẽo.

***

Ôn Lương Thần tay áo quét ngang bầu trời đêm, bay phất phới. Mộ Dung Thu Thủy di chuyển như quỷ mị, nhanh chóng phi thân ngăn lại, Ôn Lương Thần thay đổi thân pháp vài lần nhưng vẫn không đột phá được qua, liền nổi cơn thịnh nộ đánh cho hắn một bạt tai.

Mộ Dung Thu Thủy quay đầu đi hộc một ngụm máu qua vai, nhưng hắn lại lau đi như không sao, dáng vẻ thờ ơ vàng làm Ôn Lương Thần tức giận. Nàng vung tay lên định cho hắn một cái tát nữa, lại bị hắn dùng tay bắt lấy cản lại.

Ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên sắc bén.

Ôn Lương Thần mặt đỏ bừng nhìn hắn, đôi mắt sáng rực đầy phẫn nộ cừu hận.

Mộ Dung Thu Thủy chậm rãi buông tay ra, lui ra sau, nói: “Ta xin lỗi!”

Ánh mắt Ôn Lương Thần sắc như đao phong, nghiến răng nói: ‘Ta vừa rồi còn đang do dự có nên tha thứ cho ngươi hay không, ngươi không nên ép ta?”

Mộ Dung Thu Thủy cười khổ: “Ta không còn cách nào…”

“Câm miệng!” Ôn Lương Thần quát lên, lạnh lùng nói: “Cái gì mà nói không còn cách nào, căn bản ngươi không muốn báo thù cho sư phụ. Ngươi bị nữ sắc làm cho mất tri giác rồi, cùng với chó săn của Thanh cẩu muội muội ta ta vương vấn không dứt, lại còn để cho kẻ sát hại sư phụ chạy đi. Ngươi có còn là con người không? Ta thật không thể tin được, loại người như ngươi mà cũng mặt dầy nói cái gì mà phản Thanh phục Minh, ta thấy ngươi dứt khoát đầu hàng thanh cẩu cho rồi, làm một tên chó săn không chừng đổi được một chức quan gì đó…”

“Ai nói không được?” Mộ Dung Thu Thủy bỗng nhiên không đầu không cuối tiếp thêm một câu, âm cuối như tiếng thở dài, dường như ẩn chưa một sự cảm khái vô hạn.

Ôn Lương Thần lập tức tức giận toàn thân run rẩy đến mức không nói ra lời, mất một lúc lâu sau mới cười lạnh nói: “Được lắm, Mộ Dung Thu Thủy, ngươi có thể vô sỉ, có thể vong ân phụ nghĩa, có thể không để ý tới huyết hải thâm thù của sư phụ, ta cũng không để tâm. Nhưng cô ta hủy phái Huyễn nguyệt kiếm của ta, giất tôn sư đồng môn ta, ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho cô ta!”

“Thật đáng tiếc, nàng đã đi rồi.”

Ôn Lương Thần tức giận mặt tím lại, bỗng nhiên giơ tay lên, một luồng sáng từ tay áo đánh thẳng vào ngực hắn. Nàng ra tay bất thình lình, nhưng Mộ Dung Thu Thủy không hề giật mình, hắn vươn hai ngón tay ra kẹp lấy luồng sáng đó.

Lúc này trong ngõ nhỏ đột nhiên vang lên một chuỗi âm thanh. Đám người Lưu Vệ Thần xuất hiện ngay tại đó, thấy tình cảnh trước mắt liền kêu lên. Ôn Lương Thần chậm rãi rút thanh chủy thủ về, đôi môi mỹ lệ nhếch lên nụ cười lãnh khốc.

\

Trác đà chủ bước đến thi thể của Khúc Lan, quỳ xuống.

Lưu Vệ Thần run giọng hỏi: “Mộ Dung, đã xảy ra chuyện gì?”

Mộ Dung Thu Thủy không trả lời, hắn vô cùng khó xử, vô cùng tuyệt vọng nhắm mắt lại, trên mặt có một sự mệt mỏi sâu sắc.

Ôn Lương Thần cười lạnh nói: “Đỗ Lương Dạ giết chết Khúc lão gia tử, nhưng Mộ Dung thiếu chủ của các ngươi lại để cô ta chạy mất.”

“Thật như vậy sao?”

“Đúng vậy.” Mộ Dung Thu Thủy dùng tay ấn chặt mi tâm, trong giọng nói chứa đầy sự mệt mỏi không nói nên lời.

Lưu Vệ Thần nghe vậy thì ngây người, Trác đà chủ vẻ mặt kinh ngạc, dáng vẻ không thể tin nổi.

Xung quanh rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Ôn Lương Thần bỗng nhiên cười lên một tiếng ngắn ngủi quái dị: “Mộ Dung Thu Thủy, ngươi có thể vô sỉ mà hùng hồn nói thẳng như vậy, thật sự là khiến cho ta mở rộng tầm mắt. Hai vị đà chủ, các ngươi chính tai nghe được, loại bại hoại phản bội sư môn này, còn lưu hắn lại để làm gì?”

Trầm mặc trong chốc lát.

Lưu Vệ Thần mới nói: “Bà chủ Ôn, đó là chuyện của của tổ chức phản Thanh phục Minh chúng ta.”

Ôn Lương Thần sắc mặt lập tức trắng bệch, thiếu chút nữa thì không thở được, chậm rãi nghiến răng nói: “Vậy các ngươi từ từ mà xử lý, ta không quấy rối nữa.”

Nàng vừa nói xong đã phi thân nhanh chóng bỏ đi.

Năm đó sư phụ nhất định là bị quỷ mê đầu óc nên mới chịu đáp ứng cùng bọn họ liên hợp, kết quả không chỉ làm hại tính mệnh của mình, còn đem toàn bộ phái Huyễn nguyệt kiếm hủy đi, còn Mộ Dung Thu Thủy thì sao? Bình yên vô sự, một chút gì cũng không sao, chỉ bằng việc này, hắn tội đáng chết vạn lần! Nàng tuyệt không bỏ qua cho đôi cẩu nam nữ này!

Nàng thề!

Ôn Lương Thần nắm chặt tay lại, móng tay cắm vào trong lòng bàn tay cơ hồ như vết cắn. Nàng đi một vòng tròn không quay trở lại khách điếm, chỉ triển khai khinh công chạy về phía Tây. Nàng có một trực giác, Đỗ Lương Dạ còn chưa đi xa!

Quả thực, lúc này Đỗ Lương Dạ chưa rời khỏi trấn Nhạc Môn.

Nàng đứng phía bức tường của hộ nhân gia cuối cùng của trấn nhỏ ở phía Tây, tìm được góc bên trái có ba miếng gạch màu xanh, ở mặt trên tìm được một cái vòng tròn, lại ở trong vòng tròn đó có một vết rạch chéo. Sau đó nàng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời một chút. Bóng đêm thâm trầm u ám, giống như gương mặt oai uy của thượng đế, ngay cả trăng sao cũng nơm nớp lo sợ, không dám lộ diện.

Nàng vừa bước chầm chậm theo chân tường về hướng tây, vừa theo thói quen nheo mắt lại.

Nàng đang suy nghĩ rốt cuộc ai là kẻ giết Khúc Lan?

Vết thương nơi yết hầu của ông ta thể hiện rõ như vậy, sắc bén quyết tuyệt, khí thế kinh người, không giống như thủ pháp của nàng, nhưng cũng khá giống. Nếu như là do nàng xuất thủ, vết thương sẽ dài hơn một tấc, hơn nữa vết máu nhất định sẽ tung tóe lên chòm râu của ông ta. Nhưng, hung thủ ra chiêu từ góc độ đến tốc độ đều vô cùng chuẩn xác, lực đạo vừa đủ, khống chế điều khiển thành thạo. Nói cách khác, võ công của hung thủ vượt xa nàng.

Thử hỏi trong thiên hạ có ai sử dụng loại kiếm pháp như vậy không?

Đêm nay, đông đảo cao thủ tề tụ ở Nhạc môn, nếu muốn tìm ra cao thủ có loại kiếm pháp như vậy cũng không phải là việc khó. Thanh Thành, Hoán hoa phái sử dụng kiếm pháp lừng danh giang hồ. Nhưng vấn đề ở chỗ, bọn họ vì sao muốn giết Khúc Lan? Hay là muốn tranh giành chức vị minh chủ vào ngày mai? Hoặc là còn có nguyên nhân nào khác?

Đỗ Lương Dạ nghĩ đến đau đầu, gân xanh nổi lên ở huyệt Thái dương, nàng dùng ngón tay ra sức ấn vào đó.

Vậy thì hắn là ai mà khiến cho Mộ Dung Thu Thủy nhận định hung thủ là nàng, làm cả hai cũng đoạn tuyệt, đỡ phải cả ngày dây dưa không dứt khoát, thực sự đó cũng không phải là tác phong của nàng. Nàng thay vì tuyệt vọng một lần, cũng không muốn vạn lần thất vọng. Ngày mai, chờ lúc gặp được bọn hắn, nếu như nàng không thể tự tay giết hắn, vậy thì, nhất định phải chết dưới kiếm của hắn.

Nàng thề!

Ngón tay Đỗ Lương Dạ chậm rãi lướt qua thanh kiếm, một giọt máu chậm rãi chảy xuống, ánh kiếm rực sáng chiếu rõ lên dung nhan tú lệ của nàng, có một sự cao quý thần bí mà trước nay chưa từng có.

Trong bóng đêm tịch mịch, cách đó không xa có rặng núi non xanh đen nhấp nhô, gió lớn từ trên núi thổi tới, thổi qua đồng ruộng, làm trường bào hoa hồng của nàng tung bay, ngay cả đóa hoa sen dưới đầu gối nàng cũng tung bay.

Nàng chậm rãi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên ngửi được hình như có một mùi hương thơm lạ lùng.

Đỗ Lương Dạ biết ngay là không ổn, vội vàng ngừng hô hấp, nhưng đã thấy đầu óc choáng váng. Tiếng ám khí trong gió lao tới nghe rất rõ ràng, nàng theo bản năng kinh nghiệm trong giang hồ né tránh. Trong bóng tối có một bóng trắng chậm rãi lúc xa lúc gần, lúc to lúc nhỏ, chợt trái chợt phải, bỗng nhiên rõ ràng rồi lại không rõ. Nàng cố gắng muốn thấy rõ ràng hơn, nhưng hai mí mắt càng lúc càng nặng trĩu.

Sau đó, một luồng sáng trắng bắn thẳng vào ngực nàng.

Nàng ngửa mặt lên rồi ngã xuống, trong nháy mắt có sự đau đớn choáng váng mất trọng lượng, chưa tìm được chỗ để dựa thì đã mất đi tri giác.

Gió tiếp tục từ trên núi thổi tới, thổi qua tà áo Ôn Lương Thần, tóc dài lay động, giống như muốn bay tới, nhưng biểu hiện của nàng lại cứng ngắc không động đậy.

Nàng mở to mắt trừng trừng nhìn Thiên Hạ Vô Song nâng Đỗ Lương Dạ lên, dùng tay xoa bóp lên người nàng, trong ngực như có hàng ngàn con côn trung cắn xé, cảm giác vô cùng chân thực.

Nàng thờ ơ lạnh nhạt một lúc , rốt cuộc không nén được, hỏi:

“Rốt cuộc ngươi thích cô ta ở chỗ nào? Cô ta là chó săn của Thanh cẩu, giết người không chớp mắt, độc như rắn rết. Nếu không phải bởi vì vẻ bề ngoài của cô ta, các ngươi chưa chắc đã….”

“Vẻ bề ngoài của nàng không quyết định.” Vô Song cắt ngang lời Ôn Lương Thần, thản nhiên nói.

Cổ họng Ôn Lương Thần như bị vật gì ngăn lấy, không thể thốt lên được câu gì.

Mặc dù nàng đã sớm lĩnh giáo qua bản lĩnh nói đông nói tây còn cà con kê của hắn, nhưng vào giờ khắc này, nàng rất hy vọng những lời này là không thật. Trời biết, nàng chưa bao giờ có yêu cầu cao gì đối với nam nhân, nhưng loại người thẳng thắn như vậy, chỉ có một người là Vô Song.

“Trách không được trong lịch sử thường không thiếu bốn chữ ‘hồng nhan họa thủy'” Ôn Lương Thần giận giữ cười.

“Đó là cái cớ cho sự thất bại của nam nhân.”

“Ta vẫn cho rằng Các chủ không như vậy…”

“Những lời này của bà chủ Ôn chẳng lẽ ám chỉ ta không phải là nam nhân?”

Giọng điệu của hắn vẫn thản nhiên như trước, vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một sự uy nghiêm.

Ôn Lương Thần thu lại dáng vẻ tươi cười giận giữ, chậm rãi nói: “Như vậy, người tiếp theo mà Các chủ muốn giết, có phải là Mộ Dung Thu Thủy không?”

“Có lẽ!” Vô Song từ chối cho ý kiến.

“Có lẽ?”

“Còn phải xem gió ở đây thổi theo hướng nào đã.”

“Có ý gì?”

Vô Song chậm rãi thu bàn tay lại, thuận thế ôm Đỗ Lương Dạ vào lòng, nói: “Từ giờ trở đi, nếu như ta phát hiện Đỗ Lương Dạ thiếu một sợi tóc, như vậy, người tiếp theo ta giết sẽ là ngươi – Ôn Lương Thần.”

Hắn nhìn nàng, mỉm cười, hàng mi đen dày giãn ra, dung sắc đẹp đẽ. Ôn Lương Thần nhìn mà hết hồn, chợt thấy một cảm giác mát lạnh bò từ sống lưng bò lên.

“Giao dịch trước đây của ta và Các chủ, lẽ nào Các chủ muốn tự hủy chữ tín?”

“Đợi ngày mai đại hội anh hùng kết thúc, giao dịch đương nhiên là hoàn thành.”

Ôn Lương Thần trầm mặc một chút, bỗng nhiên bật cười: “Thật sự có đáng không? Dù sao đó chỉ là một nữ nhân, tuy là xinh đẹp, nhưng rồi cũng sẽ tàn phai. Mộ Dung Thu Thủy vì cô ta, ngay cả mối hận giết sư phụ cũng không truy cứu, còn ngươi, ngươi vì nàng thậm chí…”

Nàng cố ý dừng lại, chậm rãi nói: “Không tiếc sát hại sư phụ của bằng hữu tốt!”

Vô Song nghe vậy động tác dừng lại, ngạc nhiên ngẩng đầu lên: “Hả? Ngươi biết hết rồi?”

Những lời này chẳng khác tự thừa nhận mình là hung thủ.

Ôn Lương Thần cũng sửng sốt, kinh ngạc.

Nàng tự cho là những lời này nhất định làm cho Vô Song kinh sợ, còn có một phần uy hiếp trong đó. Nhưng không ngờ hắn không những không phủ nhận, hơn nữa lại tỏ thái độ khiêu khích. Lại còn giương khuôn mặt tuấn tú tuyệt luân kia lộ vẻ kinh ngạc ra, như bản thân hắn không ngờ mình lại có sơ hở. Hắn không cảm thấy có chút gì chột dạ hay xấu hổ, trái lại rất thẳng thắn hùng hồn. Loại vô sỉ này, so với Mộ Dung Thu Thủy thật không khác là mấy, thật không hổ là người của Thiên hạ vô song các. Lẽ nào hắn không sợ nàng đem chuyện này công bố thiên hạ? Không sợ bất hòa với Mộ Dung Thu Thủy hay sao?

“Bà chủ Ôn, sao ngươi lại phát hiện ra?” Vô Song nhướng mày gọi nàng, sẵng giọng như đứa trẻ.

“Là mùi hương trên người ngươi.” Ôn Lương Thần lạnh lùng nhìn hắn: “Loại mùi hương này vô cùng đặc biệt, mũi của ta vô cùng mẫn cảm với mùi hương.”

“Vậy thì đã quyết định ta là hung thủ, có thể là võ đoán hay không? Lương Dạ cũng dùng loại hương thơm này…”

“Trên người Đỗ Lương Dạ lúc này chỉ có mùi của cao Tuyết liên. Huống chi vai cô ta đang bị thương, cũng không phải là đối thủ của Khúc lão gia tử.” Ôn Lương Thần nói chắc chắn.

“Vậy thì hung thủ chỉ có ta rồi.”

Vô Song chuyển động ánh mắt đen kịt, có chút tiếc nuối bĩu môi, lộ ra dáng dấp tuấn mỹ vô tội.

Ôn Lương Thần trong giây lát thất thần.

Thiếu niên này có gương mặt tuấn tú vô song, nhưng bên trong lại tiềm tàng một con quỷ. Hắn vừa giết chết sư phụ của bằng hữu tốt nhất của hắn, nhưng hắn chỉ cần nháy mắt, lại trở nên thuần khiết vô tội ngây thơ, giống như hoa sen thuần khiết. Hắn tựa như một thể tổng hợp mâu thuẫn, vừa phản bội lại hòa nhã, vừa cao quý lại ti tiện.

Vô Song bỗng nhiên đối diện với nàng mỉm cười, dịu dàng hỏi: “Nếu như ngươi không nói cho Mộ Dung Thu Thủy biết, sau này khẳng định cũng sẽ không nói cho hắn, đúng không?”

Vô Song nhìn dáng vẻ tươi cười thuần khiết của hắn, tâm trạng trùng xuống, gió đêm thổi tới, nàng vô thức nắm chặt vạt áo lại, gật mạnh đầu, nói: ‘Đương nhiên.”

Vô Song mỉm cười bình tĩnh nhìn nàng một lúc lâu, sau đó thần sắc uể oải ngáp một cái, nói: “Trời không còn sớm nữa, bà chủ Ôn, hãy lấy thuốc giải mê dược ra đây…”

Ôn Lương Thần đành phải ném thuốc giải cho hắn.

Vô Song nhận lấy thuốc giải, nhưng không vội giải độc cho Đỗ Lương Dạ, mà chỉ ngẩng lên nhìn sắc trời, thâm ý nói rằng: “Bà chủ Ôn cũng nghỉ sớm chút đi, ngày mai, chưa chắc đã là một ngày lành.”

 

Đêm Đỗ Kinh – Chương 15.1


Chương 15

Đỗ Lương Dạ rất có ấn tượng với Mãnh Trì, từ lịch sử đến câu chuyện xưa “tương tương hòa”. Đấy là lúc nàng còn bé, phụ thân giảng một trong những câu chuyện xưa cho nàng, lúc đầu nghe thì rất hứng thú, sau này nghe nhiều, càng lúc càng chán. Về sau lớn lên, nàng mới cảm nhận được sự buồn khổ và thất bại của phụ thân.

Có thể trong lòng mỗi văn nhân đều có một mộng đẹp!

Rất nhiều năm sau vào một ngày, nàng lại đặt chân đến Mãnh Trì, vừa bước đi dạo sơn lâm, vừa trong lòng lại âm thầm nhớ các chuyện cũ như: Châu về hợp Phố, Mãnh Trì chi hội. Y bào thêu hoa hồng trên người nàng đã bẩn, trên vai đã bị rách đến tận khuỷu tay, mái tóc được buộc tùy tiện đằng sau bị gió thổi nhìn như bóng ma vật vờ. Trải qua mấy ngày bôn ba chạy trốn, cả người nàng nhìn vô cùng nhếch nhác.

Người thợ săn đứng im lặng phía sau rốt cuộc không kiềm chế được, dè dặt đặt câu hỏi: “Cô nương, rốt cuộc cô nương muốn tiểu nhân làm gì?”

Đỗ Lương Dạ bước lên một tảng đá đứng đó, nheo mắt lại hướng về dưới chân núi nhìn, một lát sau mới bình thản nói: “Ta muốn bản đồ địa hình ngọn núi này.”

Thợ săn xua tay nói: “Ngọn núi này ta rất quen thuộc, nhưng bàn đồ địa hình, ta không biết vẽ.”

Đỗ Lương Dạ mỉm cười: “Không sao, ngươi nói, ta vẽ.”

Thợ săn cười làm lành nói: “Vậy thì được. Nhưng cô nương, cô nương muốn bản đồ để làm gì?”

Đỗ Lương Dạ thuận miệng đáp: “Ta sợ lạc đường.”

Thợ săn nửa tin nửa ngờ với đáp án này, nhưng vẫn đưa nàng vào một căn phòng nhỏ, tìm một miếng vải thô ráp, lại tìm một mẩu than, đặt lên bàn cho Đỗ Lương Dạ, rồi tỉ mỉ nói về địa hình của ngọn núi này. Ước chừng nửa canh giờ, Đỗ Lương Dạ y theo miêu tả của hắn vẽ ra một tấm bản đồ đơn giản.

Đêm đó, nàng ngủ lại nhà của người thợ săn.

Thợ săn còn đặc biệt bảo thê tử hắn làm một bữa chim trĩ, thật là mỹ vị. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, lại mượn của vợ người thợ săn một bộ y phục thô sơ nền xanh hoa trắng mặc vào. Tuy rất đơn giản nhưng vẫn không mất đi dáng vẻ tuyệt đại tao nhã vốn có, làm cô ta nhìn nàng không chớp mắt.

Đỗ Lương Dạ ăn xong bữa sáng, cầm theo bản đồ tối qua vẽ ra ngoài, đi loanh quanh các khu vực lân cần gần ngọn núi, mãi cho đến bữa cơm tối với về. Cả đêm không nói gì.

Liên tiếp hai ngày sau cũng vậy.

Sáng sớm ngày thứ ba, ăn xong điểm tâm, nàng lấy ra mấy tấm ngân phiếu đặt trước mặt vợ chồng người thợ săn, mỉm cười nói: “Đây là ngân phiếu ba trăm lượng.”

Vợ chông người thợ săn nhìn nhau, ngạc nhiên nói: “Cô nương, đây là ý gì vậy?”

“Đây là an gia phí cho các ngươi…”

‘An gia phí?”

“Hôm nay các ngươi nhất định phải rời khỏi đây, xuống núi tìm nghề nghiệp khác để làm…”

Người thợ săn bật dậy, hỏi: “Vì sao?”

Đỗ Lương Dạ cũng đứng lên, đi tới trước cửa nhìn ánh mặt trời trên đỉnh núi, nói: “Ta nói thật với các ngươi. Ngày mai sẽ có một đám nhân vật giang hồ tới ngọn núi này tổ chức đại hội anh hùng, đến lúc đó sẽ có một trận ác chiến. Cho nên tốt nhất các ngươi nên rời khỏi đây, ba trăm lượng bạc cũng đủ cho các ngươi an cư rồi. Đương nhiên, nếu như các ngươi thực sự không muốn rời khỏi đây, cũng có thể xuống chân núi tạm lánh vài ngày, sau đó hãy quay lại, để tránh khỏi bị thương tổn không cần thiết.”

Vợ chồng người thợ săn nghe vậy vào phòng tính toán nửa ngày, tuy rằng trong lòng biết việc này có chút kỳ quặc, nhưng thật sự không thể chống lại sự mê hoặc của ba trăm lượng bạc, liền lập tức thu dọn hành lý, nhận ngân phiếu trong tay Đỗ Lương Dạ, xuống núi.

Đúng lúc, cửa sổ phía trước căn phòng nhỏ bỗng nhiên xuất hiện một người cười ha hả nói: “Tạm lánh vài ngày rồi quay về? Ngươi còn để cho họ có nơi quay về hay sao?”

Đỗ Lương Dạ không quay đầu lại, thản nhiên nói: “Nếu như ngươi cầm ba trăm lượng bạc rồi thì có còn quan tâm đến hai căn phòng này không?”

Đối phương trả lời vô cùng thẳng thắn: “Sẽ không!”

Đỗ Lương Dạ hơi nhếch miệng, trầm mặc một lát mới hỏi: “Tham gia đại hội anh hùng lần này còn có những ai?:

“Thật ra cũng không ít, chủ yếu là Bát quái môn, Thanh đường, Du long bang ở Tương Cống; Thanh Thành, Hoán hoa đại kiếm ở Thục Trung; Thần phong đàn, Hương mộc lâu, Nga mi ở Quảng Tây; còn có Nam bắc đường lang phái, những..người này đều là có môn có phái, mặt khác còn có Độc hành hiệp, vân vân…”

“Nghe rất có quy mô đấy nhỉ….” Đỗ Lương Dạ cười nhạt, nói: “Ôn Lương Thần có động tĩnh gì không?”

“Cô ta ở dưới chân núi nghênh tiếp các nhân sĩ giang hồ, tối qua còn cùng Phái Hoán hoa kiếm ở Thục Trung gặp mặt…”

“Như vậy gặp mặt trên núi do ai phụ trách?”

“Đường môn Duyệt Ý dẫn một đám người bố trí.”

Đỗ Lương Dạ xoay người lại, ánh nắng từ phía sau nàng chiếu vào phòng. Nàng cứ lẳng lặng đứng như vậy trong ánh nắng, nét mặt vừa cao quý vừa lạnh lùng, trầm giọng nói: “Chuyện ta giao cho các ngươi đều làm tốt chứ?”

“Mọi việc đã chuẩn bị xong.”

“Các người xác thực không bỏ sót gì chứ?”

‘Theo sự chỉ thị của Đỗ thống lĩnh, toàn bộ sườn núi đều đã chôn thuốc nổ. Trên bản đồ đã chỉ rõ có ba mươi tám chỗ quan trọng, phân công ba trăm huynh đệ trông coi, đều là những người xuất sắc. Ngoài ra có năm huynh đệ cải trang trà trộn vào đại hội anh hùng, tùy thời mà động, hơn nữa, đích thân Vương gia phái đội hộ vệ tới, chúng ta nắm chắc rồi.”

“Tốt!”

“Vậy được rồi, thuộc hạ phát hiện một chuyện kỳ lạ…” Người kia chần chờ.

‘Hử?”

“Về Thiên hạ vô song các..” Người kia dừng lại.

‘Sao vậy?”

“Đến giờ phút này, Thiên hạ vô song các vẫn không có chút động tĩnh gì. Theo lý thuyết, trên giang hồ tổ chức một đại hội anh hùng như thế, hơn nữa lại ở Mãnh Trì cách Lạc Dương không xa, không lý gì mà không mời Thiên hạ vô song các tham gia?”

Đỗ Lương Dạ cười nhạt, nói: “Hay là tin tức chúng ta bị lộ, Thiên hạ vô song các nghe phong thanh gì đó, cho nên tránh được.”

Người kia kinh hãi, thốt lên: “Không thể nào đâu? Kế hoạch này, ngoại trừ Đỗ thống lĩnh cho biết, thì ngay cả huynh đệ chúng ta cũng chỉ biết vâng mệnh, quyết không có khả năng tiết lộ nửa điểm.”

Đỗ Lương Dạ không nói gì, chỉ than nhẹ: “Trên đời này không có chuyện gì là không thể cả.”

Người kia cũng cười theo, đắc ý nói: “Nếu có thể diệt trừ được Thiên hạ vô song các, vậy công lao thật lớn a.”

Đỗ Lương Dạ nhếch mép cười, không nói gì. Trầm mặc một lát, mới nói: “Các ngươi đã chuẩn bị thỏa đáng rồi, ta ở đây chờ tin tức tốt của các ngươi.”

“Xin Đỗ thống lĩnh yên tâm, các huynh đệ nhất định tận tâm toàn lực!”

Đỗ Lương Dạ gật đầu, xoay người vén rèm vào trong phòng, một lát sau trở ra đã đổi bộ y phục kiểu nam trường bào thêu hoa hồng, chỗ rách đã được vợ người thợ săn vá lại, nhìn kỹ mới nhận ra. Nàng đứng trước tấm rèm thô cúi đầu chỉnh trang lại tay áo bào, người kia đứng bên cạnh hai mắt sáng ngời, nghĩ thầm: Đỗ thống lĩnh mặc nam trang còn đẹp hơn là nữ trang.

Đỗ Lương Dạ chẳng để tâm đến hắn, cũng không ngẩng đầu lên nhìn hắn, sửa y phục xong thì đi ra ngoài, vừa nói: “Ta xuống núi trước, có việc cứ theo dấu hiệu liên lạc cũ…”

***

Trấn Nhạc Môn là một trấn nhỏ của Mãnh Trì, khách điếm Quang Vinh Phúc là một khách điếm nhỏ bình dân của trấn Nhạc môn. Khách điếm này là tài sản tổ truyền, ít nhất cũng đã được mở từ mấy chục năm rồi, từ lúc khai trương tới nay, việc làm ăn chưa từng tốt như ba ngày nay, từ ông chủ đến già trẻ trong nhà đều bận việc luôn tay luôn chân.

Gần cuối giờ chiều, chưa đến giờ ăn cơm nhưng dưới lầu đã ngồi đầy người. Tất cả mọi người đều là bằng hữu giang hồ, có bạn cũ ngày xưa, cũng có người nghe tiếng mà chưa từng gặp mặt, tiếng nói chuyện, tiếng người ồn ào, ầm ĩ.

Nhưng một căn phòng trên lầu lại yên tĩnh lạ thường.

Bên trong bày biện đơn sơ, chiếc kệ phía bên cửa sổ được đặt một lư hương cũ, nhưng lại được đốt bởi một loại hương thượng đẳng, tro hương trắng như tuyết, mùi hương sâu kín.

Ôn Lương Thần đứng trước song cửa sổ.

“Vì sao ngươi lại đem thân phận của ta tiết lộ cho đám người Khúc Lan biết…” Ngữ khí của nàng trách móc.

Vô Song nửa nằm nửa ngồi trong ghế song mây, hai chân đặt lên bàn, lười biếng nói ;’Nếu ta có thể đem chuyện của người khác nói cho ngươi biết, đương nhiên cũng có thể đem chuyện của ngươi nói cho người khác, có gì mà phải tức giận, huống hồ bọn họ sớm muộn gì cũng biết, lẽ nào trên đại hội anh hùng ngày mai, người không định công bố thân phận của mình?”

Ôn Lương Thần giận giữ nói: “Nói thật dễ nghe, cũng bởi vì Mộ Dung Thu Thủy là người của Thiên hạ vô song các của ngươi, cho nên ngươi giúp hắn…”

“Bà chủ Ôn, nếu như ngươi nói vậy là ảnh hưởng đến uy tín và danh dự của Thiên hạ vô song các của ta…” Vô Song vừa nói vừa ngồi thẳng lên, đem mái tóc dài trước ngực buộc lại quăng ra sau lưng, nghiêm mặt nói :”Việc làm ăn của chúng ta luôn theo nguyên tắc nhận tiền không nhận người.”

Ôn Lương Thần nhíu mày, nói: “Vì sao ta lại có dự cảm không hay? Thành thật mà nói, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Vô Song cười nói: “Bà chủ Ôn có đúng là hơi khoa trương không? Vì sao lại nói vậy? Ta muốn làm gì ư? Không phải chính ngươi mời ta đến hiệp trợ ngươi tổ chức đại hội anh hùng này đấy sao! Bằng không, hiện giờ vì sao ta lại phải ở một nơi quỷ quái như này, ông Trời ạ, ta cá là một vạn lượng hoàng kim,  thiên hạ tuyệt không có loại khách điếm mục nát như này…”

Ôn Lương Thần cười lạnh: “Hừ! Từ tối hôm qua đến giờ đã tới đây tổng cộng hơn ba mươi bảy bằng hữu giang hồ, ta ở dưới lầu bận rộn phục vụ chẳng khác gì chó con, còn ngươi thì sao, ngươi thì thoải mái nằm ở trên giường rộng lớn, ngươi như này mà gọi là hiệp trợ ta à?”

Vô Song lập tức phản bác: “Thoải mái ngủ ngon ư? Trời ạ, ngươi cho là các ngươi ở dưới lầu ồn ào như vậy, ta còn có thể ngủ được sao?”

Ôn Lương Thần hết cách với hắn, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, nói; ‘Vô Song Các chủ, chúng ta nói thẳng ra đi. Ngươi và Đỗ Lương Dạ lúc đó có phải là cũng đã có giao dịch gì phải không?”
“Ha ha, thì ra bà chủ Ôn lo lắng vấn đề này?” Vô Song thu lại dáng vẻ tươi cười, trầm giọng nói :”Ta có thể khẳng định với ngươi, không có!”

“Nói vậy, ngươi thực sự thích cô ta?” Ôn Lương Thần chau mày, vẻ mặt nghi hoặc.

“Đương nhiên.” Vô Song đáp thẳng thắn nhấn mạnh.

Đầu tiên là Ôn Lương Thần im lặng, trên mặt lộ ra các loại biểu hiện hết sức kỳ quái, phong phú.

“Ngươi cũng nhất định sẽ bảo hộ cô ta?”

“Đúng vậy.”

“Vậy vì sao lúc đầu ngươi lại nói chân tướng cho ta biết? Ngươi hoàn toàn có thể nói người sát hại sư phụ ta là Khúc Lan hay Mộ Dung Thu Thủy. Ta vốn cũng hoài nghi bọn họ làm, nhưng ngươi lại nói cho ta biết hung thủ là Đỗ Lương Dạ. Vì sao?”

“Bởi vì Thiên hạ vô song các luôn coi trọng chữ tín. Ngươi muốn chân tướng, thì ta cho ngươi biết chân tướng!”

Ôn Lương Thần nghe đáp án này mà cứng họng, giây lát, ngữ khí kiên quyết: “Ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho Đỗ Lương Dạ, trừ phi ta chết.”

Vô Song mỉm cười nói: “Ta nhất định sẽ bảo hộ nàng, cho đến ta chết.”

“Người muốn giết cô ta không chỉ có một mình ta.”

“Bất luận là ai, đều phải qua ải của ta.”

Ôn Lương Thần mặt trắng bệch như tờ giấy, trầm mặc chốc lát, mới cười nói: “Chỉ tiếc cô ta lại yêu Mộ Dung Thu Thủy, mà không phải là ngươi Thiên hạ Vô Song.”

Hai mắt sáng rực của Vô Song cụp xuống, khẽ thở dài nói: “Đúng vậy, thật đáng tiếc.”

Đồng thời trong lúc này, cùng cảm giác tiếc nuối của Lưu Vệ Thần tại văn phòng phía Tây của khách điếm. Khi bọn họ biết được thân phận của Ôn Lương Thần, Khúc Lan xót xa kể lại ba năm trước, Hứa chưởng môn của Huyễn nguyệt kiếm đến Lạc Dương, ngoại trừ việc thương thảo cùng liên hợp kháng, còn nhắc tới hôn sự của Mộ Dung Thu Thủy và Ôn Lương Thần, có ý kết làm thân gia. Tiếc nuối chính là chuyện này theo cái chết của Hứa chưởng môn mà chấm dứt, vì vậy Lưu Vệ Thần liền nói đáng tiếc.

Cao Kiện thì không cho là như thế: “Đáng tiếc cái gì? Theo như ta thấy nếu muốn tiếp tục nối lại nhân duyện này cũng không phải là chuyện khó khăn gì, hai đứa nó nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, tướng mạo tương đương, tuổi vừa hợp…Còn nữa, Ôn cô nương lại là đệ tử của Hứa chưởng môn, hiện giữ chức vị chưởng môn phái Huyễn nguyệt kiếm, Mộ Dung cưới cô ta, đối với sự nghiệp kháng Thanh mà nói cực kỳ có lợi…”

Trác đà chủ của phân đà TâyNamtiếp lời: “Nhưng, còn Đỗ nha đầu ở giữa, chẳng biết Ôn cô nương có để tâm không?”

Lưu Vệ Thần bỗng nhiên hừ nói: “Ngươi sao không hỏi Mộ Dung có đồng ý hay không?”

Một câu nói làm mọi người yên lặng.

Khúc Lan vẫn trầm mặc không nói gì từ đầu, lúc này mới mở miệng: “Cả buổi chiều ta không thấy bóng dáng của hắn, không phải là lại lén lút đi gặp tiểu nha đầu đó chứ? Hừ, nếu hắn còn dám như thế, không dứt được tơ vương, ta tuyệt không tha cho hắn!” Nói xong vỗ bàn một cái, ngữ khí sắc bén.

Lưu Vệ Thần vội nói: “Không có, hắn lên núi tuần tra. Ăn xong bữa trưa rồi đi vội rồi, Ôn cô nương nhờ hắn lên núi để thăm dò, xem có gì khác thường không. Haizz, bởi vì cô ta muốn gặp bằng hữu, không đích thân đi được. Cho nên, mới nhờ Mộ Dung…Chúng ta đi một mạch đến Mãnh Trì, có lẽ đằng sau vẫn có Thanh cẩu theo đuôi, cẩn thận không thừa đâu…”

Trác đà chủ nghe vậy cười nói: “Như vậy xem ra, nhân duyên này rất hấp dẫn.”

Mọi người cùng bật cười.

Khúc Lan bỗng nói: “Với địa vị trong giang hồ năm xưa của Hứa chưởng môn, Ôn Lương Thần lại là đệ tử của ông ta, có thể tổ chức đại hội anh hùng này. Nhưng, vì sao cô ta lại không thừa nhận quan hệ với chúng ta?”

Lưu Vệ Thần giật mình, trầm ngâm chốc lát nói :”Ba năm trước, Hứa chưởng môn vì đến Lạc Dương gặp lão đại mà bị hạ độc thủ, có lẽ bởi vậy mà Ôn Lương Thần đối với chúng ta có chút khúc mắc chăng?”

Khúc Lan gật đầu, thở dài nói: “Ta cũng lo lắng điều này…”

Bầu không khí rơi vào trầm mặc, hoàng hôn mênh mông xuyên qua song cửa, dưới lầu tiếng đàm luận dâng cao, cùng với mùi thức ăn bay qua sàn gác thổi nhẹ nhàng vào trong phòng, thì ra dưới lầu đã ăn cơm từ lâu.

Lưu Vệ Thần đứng lên, cười nói: “Đó là một hiểu lầm nhỏ, giải thích rõ ràng rồi sẽ không có gì nữa, ta đi xuống lầu mang cơm nước lên.”

Hắn nói rồi đi ra cửa, tiện tay đóng cửa lại. Nhưng ngay khi cánh cửa vừa đóng trong nháy mắt, Khúc Lan mặt biến sắc, hai lỗ tai cảnh giác dựng đứng lên. Giây lát, ông ta chộp lấy phong đao, từ cửa sổ lao vút ra ngoài.